Tròn một năm kể từ khi damau.org ra mắt bạn đọc. Chúng tôi, các bạn trong BBT làm việc đằng sau tờ báo, tự thú thực trong nhiều ngày qua đã rất phấn khích khi gần tới đích điểm đầy năm, mà có bạn gọi là "thôi nôi" - (có lẽ "phấn khích" là một từ không diễn tả hết một cảm xúc).
"Bạn hạ thủy nhổ neo là để đi tìm hoan lạc," Horace từng bảo vậy. Quả thực, có một niềm hoan lạc khấp khởi chứa đựng trong cuộc ra khơi. Và có một thứ hoan lạc khác khi tàu cập vào bến cảng số một.
Hứa hẹn của hoan ca và tựu thành của hạnh phúc quả nhiên tự khởi nguyên là những gọi mời thích đáng cho lên đường, cho những hải lý, dặm ngàn tuôn mở, cho khai phóng, tự do.
So it has been one year. We must confess: all of us, people behind the scene, at damau.org, for days and days, seeing this milestone within reach, have been very excited - if "excited" is the right word.
"You go in ships in search for bliss," so said Horace. Yes, there is a form of bliss promised by the act of traveling. And there is another kind of joy in reaching the first port of call.
This promise of bliss and realisation of joy are in fact from the beginning qualified calls for departure, for open roads, for emancipation.
Ducor lẩn khuất một nơi nào đó trong hoặc đàng sau dãy núi xa lơ xa lắc, và những điều damau.org hy vọng sẽ gặt hái trong tương lai còn chưa rõ hình thù. Nhưng có một điều đã rõ: Đích đến nằm ở phía trước, cuối con đường. Và cuộc hành trình thì đã bắt đầu.
Cuối cùng tôi đi đến quyết định lập đàn giải oan cho cha, một phần vì lòng thương xót đối với vong hồn ông, phần khác vì tôi kiệt lực trước sự quấy phá của những hồn ma ấy. Đã 40 năm rồi tôi chẳng hề được một giấc ngủ thảnh thơi. Đã 40 năm rồi tôi bị ám ảnh từng đêm. Sự ám ảnh rất thường trực nhưng không hề quen thuộc. Người ta vẫn nói sự tiếp cận thường xuyên sẽ dẫn đến miễn nhiễm, chẳng hạn miễn nhiễm với vi trùng, với chất độc, với lạm dụng, với tra tấn… Nhưng quả thật chúng ta chẳng bao giờ miễn nhiễm với ma quỷ cả. Trừ khi chúng ta biến thành ma quỷ.
Từ bao thế kỷ qua, nếu nguời phụ nữ Việt đã lên tiếng, thì vẫn là những tiếng nói bị... đô hộ. Những tiếng nói và hình ảnh phụ nữ thường bị tách rời ra khỏi thể xác, hay bị giới trí thức lãnh đạo đàn ông bắt ở trong vị trí tháp tùng (gái điếm, cung phi, vợ và con gái cần răn dạy). Trong không khí áp bức này, nỗi buồn hiện sinh của Nguyễn thị Hinh (bà Huyện Thanh Quan) trong “Qua Đèo Ngang"--một bài được chọn trong tuyển tập--vẫn là nỗi buồn đài các và u tịch của một con người trí thức, tuy có học (hay chính vì có (nho) học), đã không biểu lộ bản sắc đàn bà.
những làn da vội vã chia nhau mảnh đất vỡ
sâu thêm hạt hoa mầm cỏ cháy phủ đen ô
trắng từ hang lạnh lan xám mây trong óc
hơi thở cuối ngày thân níu lại bóng không còn
thơ Trần Tiến Dũng with an English translation by vi lãng
Mỗi tối tôi bước vào mùi rượu
tiếng tôi say trong đêm không thể gọi cô gái làng chơi,
tôi chỉ có thể nói chuyện với màu vàng và
sau câu chuyện rất dài
màu vàng trên đường Bolsa lại trải ra cái chăn rất dầy.
I used to dream up strange yellow,
in other words, I used to believe
yellow as wing pair dawning with agony from east
wing pair as sunlight soothing various sorrows
truyện thình lình Ernest Hemingway Đinh Từ Bích Thúy dịch
Ngày xưa có một chàng sư tử sống ở Phi Châu với những tên sư tử khác. Những tên sư tử khác rất hiểm độc và ngày ngày ăn tươi nuốt sống ngựa vằn, linh dương đầu bò, và mọi loài sơn dương. Đôi lúc những tên sư tử hiểm độc cũng ăn thịt người. Chúng ăn thịt những nhóm dân bộ lạc, người du hành và nhất là những lái buôn Ấn Độ.
Dưới những dòng chữ, tôi nhìn thấy đôi mắt của em và tôi nghĩ rằng tôi phải nói về đôi mắt trong sự trống không của nó cũng như tôi phải nói về bàn tay không nắm giữ điều gì của em.
Lẽ nào đứa vợ hoang giấu mặt hổ thẹn trong những tấm màn đỏ biết được anh đang ở đây chờ nó. Nó vẫn chưa bao giờ nghĩ nó đáng chết sao. Từ lúc da thịt nó mang một mùi đàn ông khác với mùi da thịt anh, nó chết rồi đó. Thân xác nó lúc này đâu còn tươi mát như trước nữa. Nó mãi mãi không còn cái nhan sắc hồi cầm than viết trên tường ghi ngày gà khởi ấp.
“Phái đồ cổ”. Trời già chơi khăm hắn, lớn lên thiếu thước tấc, cô gái nào cũng xoa đầu hắn được. Cha mẹ cũng chơi khăm hắn. Ra đời với cái tên đầy ấn tượng Lê văn Quí Phái, hắn thành trò mua vui của đám bạn từ thời tiểu học. Đấng sinh thành nào mà không kỳ vọng vào quí tử của mình, huống chi hắn lại có tướng ngũ đoản, đầu to, chân ngắn, tay dài gần đầu gối, bộ mặt hình thang, trán thì hẹp mà cằm bạnh ra, mũi củ tỏi, đôi chân mày sâu róm so le, rạch ròi bên cao bên thấp
Choáng ngợp với ánh sáng bất ngờ và choáng váng với một dự cảm chết người, tôi chỉ kịp cảm nhận những ngón tay vàng khè khói thuốc đưa ngang tôi về phía một bàn tay có những ngón ngắn. Bàn tay này đón lấy tôi và gần như đồng thời, một bàn tay nữa cũng ngón ngắn vồ lấy tôi giữa không trung, thế đánh vu hồi, hai mũi giáp công.
Nỗi khiếp đảm khi hắn bất chợt đối mặt với bức tường ở cuối ngõ cụt đã đẩy hắn đến mé bờ của điên loạn. Mặc dù hắn vẫn cố gắng hết sức để bám víu vào vào niềm hy vọng ngày một lụi tàn rằng có ngày hắn sẽ vượt qua được mối ám ảnh khủng khiếp này, nhưng sau mỗi lần lạc vào ngõ cụt, cơn khủng hoảng kéo dài ra thêm khiến cho hắn ngày càng bị chìm sâu hơn trong niềm tuyệt vọng.
Tôi rũ người trong vòng tay anh vì bất lực không làm cho thời gian ngừng lại. Khi quay lại kề sát môi lên mặt người đàn ông có sức thu hút ngay từ lần đầu gặp mặt. Tôi chợt nhận ra nét mệt mỏi trên khuôn mặt anh. Một người Việt Nam không có quê hương trên đất Bắc Mỹ
Không, y đã lìa nơi chôn nhau cắt rốn quá muộn để có thể thực sự xóa bỏ mọi biên giới quốc gia, vượt qua mọi phân chia văn hóa, để có thể chấp nhận và được chấp nhận bởi một đối tượng hôn nhân dị chủng. Chieko chắc cũng thế. Lòng nàng bây giờ có lẽ không có bao nhiêu náo nức về cuộc viễn du sắp tới mà đang ngập tràn bâng khuâng hoài niệm về đất mẹ xa xôi. Y không thể mường tượng nàng đang nghĩ gì. Giữa hai người chỉ có hiện tại. Trống rỗng, hắt hiu.
Rất khó kiểm chứng câu thơ đầu “Bàn tay ta làm nên tất cả”, nếu không có câu kế “Có sức người sỏi đá cũng thành cơm”. Chúng ta nên đọc lời ai điếu cho hai chữ “tất cả”, vì đáng lẽ câu thơ đầu đã trở thành lời thách đố mênh mang và bất định cho nhân loại sau hậu, nếu không có câu thơ sau. Tiếc! Đây là hai câu thơ không nên vợ nên chồng nhất trong các cặp đôi thơ.
Tiểu Luận Thế Uyên Chương 7 - Nhìn Lại Một Xã Hội Tan Rã
...hầu hết những người làm văn hóa đều được đào tạo bởi hoặc chương trình giáo dục Pháp hoặc chương trình giáo dục Việt chịu nhiều ảnh hưởng tinh thần giáo dục Pháp. Họ chấp nhận gần như trọn vẹn mọi giá trị của văn minh Tây phương, của văn hóa Pháp, chấp nhận một cách trọn vẹn đến nỗi rằng nhiều nhà văn không những theo sát những trào lưu văn nghệ Pháp mà còn tin rằng văn nghệ Việt sẽ có những tiến diễn y hệt như Pháp.
Người ta thường nói, con gái mười bảy bẻ gãy sừng trâu. Tôi đã tròn mười bảy tuổi hai tháng trước. Sau khi thổi tắt mười bảy ngọn nến kỷ niệm ngày sinh nhật, tôi liền chạy đi cân đo, đong đếm, xem thử mình đã đủ sức để bẻ gãy sừng trâu chưa.
Nàng có làm như thế với những người khách khác không. Đó là thói quen hay một sự chăm sóc cố ý. Sự chăm sóc do vô thức làm mẹ hay do tình cảm mà một người đàn bà dành cho một người đàn ông, anh tự hỏi.
Thời buổi văn minh, man rợ kiểu mới, thiếu gì kẻ vừa nốc bia [beer] vừa thư dãn bằng phim [film] sếch [sex], làm tôi nghĩ đến từ o li din, từ chữ Anh ngữ “origin,” nguồn gốc. Không phải danh từ mà là tĩnh từ, o li din, ô kìa, cha chả, quái thay, có nghĩa là chưa úp là là.
Mỗi lần như thế, chị ghé quán cho tôi vài mẫu kẹo đậu phọng làm bằng đường đen. Chị rất thương tôi, tôi cũng thương chị. Chị Yến rất đẹp. Thân hình nẩy nở cân đối. Mặt trái xoan trắng hồng, môi đỏ thắm với hàm răng trắng đều, khi chị cười mắt sáng lấp lánh, cả khuôn mặt chị sáng lên rạng rỡ.
Nhận thức sâu thẳm như thế, Nguyễn Vĩnh Nguyên nỗ lực làm mới truyện ngắn của mình. Mỗi truyện của Khu vườn lưu lạc là mỗi khởi đầu khác, xử lí kĩ thuật khác. Khởi đầu và thách thức. Còn chúng thách thức cách viết tới đâu và nhà văn này có thành công hay không, hãy để cho người đọc tự khám phá và đánh giá.
Nguyễn Tôn Nhan viết lời bạt tập thơ Hoà Âm Âm Âm Âm của Nguyễn Lương Vỵ
Thơ của Vỵ đâu phải chỉ là những con chữ không thôi?! Rõ ràng, nó là “Tính Linh” như quan điểm thi ca của thi nhân Trung Quốc (và có lẽ của cả nhân loại nữa). Hôm qua đây, khi nhận điện thoại viễn liên của Vỵ gọi về từ một cõi hư không nào đó (Mang theo tiếng dội ùm hư không *) tôi còn định gọi thơ Vỵ là tiếng hót cuối cùng của loài chim kỳ dị nhất trong thi ca Việt Nam.
short story Phạm Thị Hoài translated by Ton-That Quynh-Du
Apart from this tailoring business she also presided over the Thang Long Poetry Club, of which the two downstairs teachers Chien and Thang were also members. They were elderly and serious men who told me that dressmaking required dedication – it was not something to be taken lightly.
truyện ngắn Albalucía Angel Hoàng Chính chuyển ngữ
Tụi nó sẽ ép buộc mày phải phản bội anh ấy bởi vì nếu mày không khai ra, tụi nó sẽ bắt bố mẹ mày, như tụi nó đã làm với con bạn Clara của mày cách đây hai hôm, còn nhớ không, hoặc là tụi nó sẽ dí tay mày vào đống lửa như Calixta Penalosa, hoặc tụi nó sẽ mổ banh bụng mày ra sau khi cả bọn đã hưởng thụ thỏa thuê thân xác mày.
Người đàn bà đội gia sản trên đầu đi theo triền sông
cùng dòng người lọt thỏm giữa lòng sa mạc
túm bao nhỏ trên thúng to bé thơ bưng nách
năm đứa con rạc bước sau lưng
Suy nghĩ co dần vào tấm vải dày là vết
Xanh rêu lay từ sóng
Tôi thấy ánh đèn vàng li ti
Rọi chiếu vào cơn mê trong đôi mắt của sóng
Tạo thân thể và rực
Hiện vời cánh đêm khuôn mặt vồ dộp
Tôi đã đi đến tận đường ảo tưởng,
Đây là một rừng đầy lá rụng phiêu linh;
Mỗi một lá là một sự ghi nhận
của niềm vui trong quá khứ,
Nay đã trở thành một chùm lá úa
có một hôm đi ngang đồn cảnh
sát đặc nhiệm 113, nơi chuyên gia săn
bắt tội phạm thấy biển đề: COI
CHỪNG MẤT XE-KHOÁ CỔ
CŨNG MẤT mà buồn cười đến phát
sợ.
đi qua quận Cam đi qua mặt trăng
tìm dấu của nước
tôi chỉ thấy ngôi mộ của những cánh buồm khổng lồ
tìm dấu những tuyến đường người đi trước
tôi chỉ thấy xe lửa cũng thành cát
Con chim hót giọng mồ côi
Chạng vạng mặt trời hỏi: Có điều gì lạ không?
Biển gào thét liên hồi: Cạn kiệt tình yêu rồi
Cô du khách Việt kiều ngồi quán vắng
Vẽ mãi những vòng tròn luân hồi
The Quintessential essence of the quieted consonant
stays calm without qualms,
morphed into new perceptions of social reality,
a fascade of Equality,
subtracting past plot points
adding fast fix-it joints
kể làm chi những nát tan
khu đô thị mới đã vàng như mây
ngày xưa trên cánh đồng này
những người mở miệng đã bay lên trời
và bàn tay trắng, trời ơi...
vuốt ve như thể là người đang yêu
Lũ trẻ xóm tôi biết quá nhiều về người lớn nên sớm mắc những căn bệnh tuổi già. Đêm đêm chúng thường tụ tập, thì thào trong những khu vườn vắng, phân công đứa canh gác để đứa khác đào hầm, chôn giấu những đồ vật cũ nát, đề phòng lúc biến động.
cho đến khi phía chân trời rạng ánh ngày, chúng ta không sao thoát khỏi chồng báo chủ nhật dày cộm coupon, từng trang quảng cáo+ dịch vụ mua/ bán nhà cửa