Màu Da và Ngôn Ngữ: Văn Chương Di Dân Việt trong Bối Cảnh Văn Chương Hoa Kỳ và Thế Giới
Trong giây phút im lặng ngay sau tai nạn trên xa lộ Los Angeles, nhân vật cảnh sát da đen trong phim Crash lẩm bẩm: “Vấn đề là xúc giác.” Làm sao để có được cảm giác chạm vào một người khác, bằng đầu ngón tay, bằng thân thể, hay thậm chí bằng khối sắt của chiếc xe. Có người nói nếu Paris là thủ đô của thế kỷ 19, New York là thủ đô của thế kỷ 20, thì Los Angeles là thủ đô của thế kỷ 21... Đọc tiếp >>
Đặng Thơ Thơ và Nguyễn Hương
Phỏng Vấn: Người Viết và Ngôn Ngữ - Một Lựa Chọn?
Ðặng Thơ Thơ và Nguyễn Hương đã thực hiện cuộc phỏng vấn với những người viết bằng tiếng Anh và tiếng Việt về vấn đề ngôn ngữ lựa chọn khi sáng tác. Các tác giả toàn quyền chọn câu hỏi thích hợp.
Tôi rời nước Ấn năm 1964 với mảnh bằng kinh tế và số tiền, tương đương với thời buổi đó, là mười đô-la trong tay. Trong ba tuần lễ, tôi vượt đại dương trên chiếc SS Roma,một thương thuyền Ý Ðại Lợi, buồng hành khách hạng ba của tôi sát bên buồng máy, băng xuyên biển Ả Rập, Biển Ðỏ, Ðịa Trung Hải, và cuối cùng thì đến Anh Quốc.
Gần một thập niên sau ngày họ gặp lần chót, Yến lại nhận được điện thoại của Judith vào một tối cuối tuần. Giọng nói Judith vẫn vang vang như thuở xưa, để Yến mường tượng ra một con người
Nghĩ cho cùng, những danh từ định nghĩa phương Đông, chia tách khu vực này ra những vùng Cận Đông, Trung Đông, Viễn Đông, chỉ hợp lý khi được khẳng định từ địa lý và cái nhìn của Tây Âu—nhưng chúng không chính xác khi ánh nhìn quay ngược chiều. Và những danh từ chỉ thị phương hướng hay địa lý cũng mất đi ít nhiều ý nghĩa cổ truyền trong thế giới ngày nay, khi một người viết, như nhân vật Lãng Du trong tác phẩm Đi Tây của Nhất Linh, đã trở thành một “điểm di chuyển liên hồi” từ văn hóa này đến văn hóa khác.
Tôi lẻn ra khỏi nhà. Không. Không đúng. Dùng chữ lẻn có vẻ cố tình trốn tránh. Phải nói lại, không ai để ý khi tôi rời nhà. Cũng không đúng nữa. Tôi phải hỏi Hải chìa khóa nhà để khi trở lại không đánh thức mọi người.
Nó là em tui. Có thể độc đáo. Có khi độc địa (chơi thôi.) Có lúc tập tành ziết zăng gửi đi đăng báo, nó ký Mai Danh, tui nói, đồng ý là mày mượn điển mai danh ẩn tích